English EN Vietnamese VI

Tao Yêu Mày Rồi

Tắt tính năng chặn quảng cáo nếu không xem được Clip. Xem toàn màn hình (Full Screen) để hạn chế quảng cáo

– Mày điên à? Đang nói gì thế. Không bao giờ có chuyện đó.

– Tao chỉ nói nếu thôi, mày trả lời đi

– Im đi, tao không muốn nghe.

Nó giận hắn, nó không hiểu sao hôm nay hắn lại tò mò chuyện của nó. Thực lòng nó rất yêu Khánh Đăng, nó không muốn nghe đến chữ nếu như hắn vừa nói. Nó thấy sợ, sợ điều đó sẽ xảy ra.

– Hôm nay tao vừa gặp Khánh Đăng_Hắn hạ giọng.

– Nói dối, hôm nay Khánh Đăng bắt chuyến xe đi thực tập từ sáng sớm, không có ở đây.

Hắn vẫn tiếp lời mặc cho nó cố cãi.

– Khánh Đăng và một cô gái, nếu tao không nhầm thì người con gái mà Khánh Đăng đi cùng cũng chính là con bé lần trước mà mày với tao đã bắt gặp Khánh Đăng ngồi cùng ở quán cafe hôm nọ.

– Dù có thế thì…

– Tao hiểu, mày đang định nói đó là em gái hắn ta chứ gì? Khánh Đăng lừa mày đấy. Thằng chó khốn nạn ấy tao nghĩ mày nên chia tay sớm.

– Dừng xe._Tú Lan hét lớn

Hắn không hiểu nó định làm gì, chiếc xe giảm ga rồi dừng sát bên lề đường.

– Mày đi đâu vậy??

– Về._Nó gằn giọng, vẫn cố gắng giữ chút lạnh lùng trên khuôn mặt, nhưng thực chất khóe mi nó đang rất cay. Nó sẽ không nghe, không bao giờ tin những gì vừa rồi hắn nói. Nhưng sao những lời nói đó cứ chạy quanh trong đầu nó.

– Lan, tao xin lỗi, tao không nói nữa mà

Nó vẫn tiếp tục đi, tự nhủ là sẽ không nghe bất kì lời nói nào của hắn.

– Lên xe đi, trời sắp mưa rồi.

Nó dùng tay bịt tai lại rồi chạy đi, nó sẽ không nghe, không nghe điều gì hết. Còn hắn vẫn cứ vừa dắt xe vừa cố đuổi theo. Nước mắt nó trào ra cũng là lúc cơn mưa ập đến.

– RÀO…!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Nó vẫn chạy, chạy vào khoảng không gian mờ ảo của cơn mưa tạo nên. Hắn nhìn theo bóng dáng nhỏ bé của nó xa dần. Hắn biết rằng nó đang khóc, khi mà cơn mưa kéo đến thì nụ cười tỏa nắng của nó cũng sẽ tắt. Nó bề ngoài là một đứa hay cười, nhưng sẽ chẳng ai biết bên trong nó là một trái tim dễ bị tổn thương. Nó cũng như một tấm kính, bề ngoài cứng nhưng chỉ cần buông tay ra thì nó sẽ vỡ tan.

Đêm. Ngoài trời mưa vẫn rơi.

Từ lúc về nhà đến giờ nó không rời chiếc điện thoại. Bàn tay nó vẫn không ngừng nghỉ bấm số gọi cho Khánh Đăng, nhưng đáp lại đầu dây bên kia chỉ là tiếng " TÚT..TÚT " dài vô hạn. "Tại sao Khánh Đăng không bắt máy?" câu hỏi tự đặt ra trong đầu nó. "Phải chăng là…". Nó lắc đầu cố xua đi những lời nói của hắn ban chiều, nước mắt nó lại rơi. Nó chẳng hay rằng Dũng đã ngất lịm đi khi cố đuổi theo nó, giờ nó chỉ biết đến Khánh Đăng.

—————————-

Lan đến lớp, không thấy hắn.

Hôm nay hắn không đến lớp, tiết học trôi qua thật nặng nề đối với nó. Nó nghĩ đến Khánh Đăng, cả hắn nữa. Đột nhiên điện thoại nó rung lên.

" Lan, anh muốn gặp em. Anh đang đợi trước cổng trường"

Mắt nó rực sáng lên khi nhận được tin nhắn của Khánh Đăng. Nó đã mong Khánh Đăng biết nhường nào. Nó chạy thật nhanh về phía cổng trường, nơi mà trái tim nó đang mong mỏi. Nụ cười rạng rỡ trên môi khi vừa nhìn thấy Khánh Đăng.

– Anh_Nó gọi lớn

Khánh Đăng quay lại nhìn nó.

Tại quán cafe.

Lan và Khánh Đăng ngồi đối diện nhau. Nó nhìn Khánh Đăng, lòng nó chợt lo lắng. Khánh Đăng im lặng, tay mân mê cốc cà phê, mắt nhìn về phía con đường dòng người tấp nập qua lại.

– Hôm qua em gọi mãi mà anh không bắt máy. Anh sao vậy?_Lan lên tiếng hỏi đánh tan cái không khí ảm đạm như sự ngăn cách giữa nó và Khánh Đăng nãy giờ.

– Lan à, thực ra…_Khánh Đăng ngập ngừng

– Anh nói đi, em vẫn nghe nè_Mặt nó cố gượng cười mặc dù nó vẫn dự cảm một điều không hay xảy ra.

– Anh đã có bạn gái mới. Anh xin lỗi.

Tú Lan tắt nụ cười trên môi. Đôi mắt trở nên vô hồn nhìn Khánh Đăng. Nó khẽ run lên, nấc nghẹn ngào. Nó cố gắng lấy lại chính mình, nó không được khóc trước kẻ phản bội. Nó tin lầm người rồi.

– Thời gian qua anh lừa dối em ư? Em đã làm gì sai?

– Em không làm sai điều gì cả.

– Vậy tại sao…?

Nó chưa nói hết câu thì Khánh Đăng đã ngăn lời bằng một câu kết thúc.

– Mình chia tay đi

Nó im lặng một lúc, nhếch môi cười nhạt, khuôn mặt trở nên vô cảm.

– OK. Chia tay.
Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi một lần nào nữa.

Nó bỏ đi. Nó đã cố gắng , nhưng tại sao Khánh Đăng lại cứ đẩy nó ra. Trái tim nó đau thắt.

—————-

– Tú Lan

Nghe tiếng gọi, nó quay ra phía Dũng, đập vào mắt nó là con rắn. Nó nhìn tròn cả mắt.

– Rắn giả, tưởng tao ngu à? Dẹp mấy cái trò quái đảng lại đi

– Mất cả hứng, thấy cái mặt mày lạnh tanh suốt nên tao mới bày trò chứ bộ.

Lan lặng thinh. Kể từ ngày nó chia tay với Khánh Đăng, từ một đứa hay cười, hay nói giờ trở nên lạnh lùng, vô cảm, không tin vào tình yêu. Dường như bất cần với tất cả những gì trước mắt. Còn hắn cứ cố gắng bày đủ trò để có thể thấy nó trở lại như trước kia, một con bé có nụ cười tỏa nắng.

– Lan này

– Lại gì nữa??

Nó bắt gặp ánh mắt Dũng đang nhìn nó chăm chú. Chẳng hiểu sao nó lại vội quay đi.

– Ngày mai mày đi chơi với tao, được chứ???

Dũng nhìn Lan đợi chờ một câu trả lời.

– Mệt, tao muốn ở nhà

– Hôm nay buổi học cuối cùng, mai nghỉ hè rồi còn gì. Mỗi buổi ngày mai thôi.

Hắn cố năn nỉ.

– Lúc khác đi, nghỉ hè thì tao với mày vẫn còn gặp nhau mà. Sao cứ nhất thiết ngày mai. Bữa khác đi._Nó nhíu mày, tay cứ tô tô vẽ vẽ lên quyển vở.

4.7/5 - (27 bình chọn)
Khi bạn không vào được dinamic-radio-club.ru, hãy truy cập để lấy địa chỉ website chính thức
Bạn cũng có thể thích